CẢM NHẬN CỦA HỌC VIÊN HUỲNH THỊ NGỌC BÍCH

NGỌC BÍCH

” Những người thầy yêu thương!
Với tôi mà nói suốt quãng thời gian học ở lớp DH3 tại Trung tâm Nâật-Hàn-Hoa ngữ Hiast đều trở nên đặc biệt lạ thường. Hình như đây không còn là tình cảm thầy trò nữa, mà là tình cảm của một người anh, người chị đối với đứa em nhỏ trong gia đình. Ở lớp học này thầy cô và các thành viên trong lớp đã cùng nhau cười đùa vui vẻ, có cả sự lo lắng và cả sự nỗ lực, tình yêu thương mà mọi người dành cho nhau.
Tình cảm mà tôi dành cho thầy cô không còn là đối với một người  nữa mà là với cả bốn thầy cô đã đồng hành cùng với chúng tôi trong suốt quãng thời gian qua. Người ta nói khi phân chia tình cảm của mình cho quá nhiều người thì tình cảm đó không còn sâu đậm nữa, thế nhưng với những người đã dành thời gian, công sức và cả sự yêu thương đó thì tình cảm mà tôi dành cho họ – những người đưa đò thầm lặng là vô vàng sự kính trọng và thương yêu.
Người thầy đầu tiên mà tôi muốn cảm ơn là Thầy Thêm – người “Anh Cả” của gia đình DH3. Lần đầu tiên gặp thầy ở buổi giao lưu sinh viên Hàn, tôi không ấn tượng gì ngoài việc thầy là người phiên dịch. Cứ nghĩ đây chỉ là cuộc gặp mặt bình thường khác, nhưng có ai ngờ được thầy là người giảng dạy chính cho lớp tôi sau này. Đối với cô học trò này thì thầy luôn là một người thầy nghiêm khắc, người anh cả khó tính trong việc giảng dạy, mỗi lần tới tiết học của thầy tôi lại lo lắng: “Không biết hôm nay thầy cho bài kiểm tra như thế nào đây? Học thì học nhưng run thì vẫn cứ run. Thế nhưng cũng nhờ sự nghiêm khắc, hay la mắng của thầy mà cô học trò lười như tôi mà giờ đây đã tiến bộ lên rất nhiều so với lúc ban đầu. Khi học khó tính là thế nhưng khi đi chơi thầy cũng không kém cạnh về độ nhí nhố và siêu hài hước. Thầy cũng rất tâm lý, hiểu được chúng tôi bỡ ngỡ như thế nào khi học một ngôn ngữ mới, chưa hề biết gì về đất nước Hàn Quốc – nơi mà chúng tôi sẽ học tập sau này, nên cứ vào giờ giải lao thầy lại cung cấp những thông tin, tận tình giải thích những gì mà chúng tôi thắc mắc. Trong những giờ học, thầy thường nói: “Các thầy cô khác tôi không biết khi dạy ngọt ngào như thế nào, nhưng đối với tôi em nào không chịu học tôi la mắng rán chịu. Vậy nên hãy cố mà học vào!”…..Vâng! Nhờ thầy mắng mỏ mà em có động lực hơn để học, học để không bị mắng nữa, học để tốt cho bản thân và để thầy yên tâm rằng khi qua nơi đất khách quê người chúng em không bị lạc lõng. Em thật sự cảm ơn thầy rất nhiều – người anh cả khó tính của chúng em!
So với độ khó tính của thầy thì Cô Điệp – chị hai trong gia đình DH3 cũng ko kém. Cô là người đã hướng dẫn cho chúng tôi làm quen với tiếng Hàn trong những ngày đầu bập bẹ nói, luyện giọng, phát âm sao cho chính xác, uốn nắn từng lỗi sai trong cách đọc. Có lẽ đối với cô thật chẳng dễ dàng khi dạy những đứa học trò đến một chữ Hàn bẻ đôi cũng không biết, thế những cô vẫn kiên trì đồng hành với chúng tôi trong từng buổi học. Những lúc chúng tôi than thở mệt mỏi cô đã giúp chúng tôi phấn chấn, lấy lại tinh thần bằng những câu nói đùa hay những mẫu chuyện vui làm chúng tôi cười tít mắt. Những lúc chúng tôi hoang mang, lo lắng về con đường gập ghềnh phía trước, cô đã động viên mọi người trong lớp cố gắng kiên trì học tập. Lúc ấy cô giống như người chị thân thiết, tiếp thêm cho tôi cũng như mọi người trong lớp thêm sức mạnh để đối mặt với những gian nan phía trước. Tuy quãng thời gian học cùng với cô không được lâu, chỉ vỏn vẹn bốn tháng thôi nhưng ngần ấy thời gian cũng đủ làm cho tôi luôn nhớ và biết ơn cô rất nhiều! Cảm ơn cô nhiều lắm – người đã không quản ngại khó khăn chỉ dạy, chăm chút cho chúng em từng nét chữ, từng lời nói một!
Người cô thứ ba mà tôi cần cảm ơn là Cô Nhàn – người chị dễ thương của gia đình DH3. Cô là người tiếp tục công việc mà cô Điệp đã làm trước đó, tuy thời gian cô tiếp xúc với lớp không được nhiều như thầy Thêm nhưng chính sự cởi mở và nụ cười tỏa nắng của cô đã chiếm được cảm tình của những thành viên trong lớp. Có lẽ bởi vì cô chỉ lớn hơn chúng tôi vài tuổi, nên cô đã hiểu và nắm bắt tâm lý chúng tôi rất nhanh. Trong giờ học để tạo sự hứng thú, cô đều kèm theo một ví dụ thực tế để chúng tôi hiểu được cách người Hàn dùng câu, luyện cho chúng tôi cách phát âm sao cho giống với người bản địa. Vì là người đã từng học tập và sinh sống ở Hàn nên cô hiểu chúng tôi tò mò và lo lắng gì khi chuẩn bị đặt chân qua xứ xở Kim Chi. Vì vậy mà cô đã không ngại ngần chia sẻ những kinh nghiệm sống mà cô đã từng trải qua để chúng tôi có thể hiểu và phần nào bớt bỡ ngỡ. Chính sự tận tình và sự yêu mến mà cô dành cho chúng tôi, theo thời gian đã xóa dần khoảng cách và thay vào đó là những tình cảm sâu sắc giữa cô trò. Đối với tôi cô như người chị yêu quý, luôn đồng hành cùng cô em gái nhỏ khi học tập cũng như khi vui đùa. Cảm ơn Cô – người chị yêu quý có nụ cười tỏa nắng của chúng em!
Người cuối cùng mà tôi cần cảm ơn chính là người “anh cao lớn” – Thầy Kim Byung In. Thời gian mà chúng tôi học cùng thầy chỉ 1 tháng ngắn ngủi thôi nhưng cũng đủ để tạo nên những kỉ niệm khó quên. Bởi vì thầy là người Hàn nên có lẽ rào giữa lớp chúng tôi và thầy đó là ngôn ngữ, chúng tôi không giỏi ngôn ngữ của thầy và thầy cũng chưa hiểu hết được tiếng Việt của chúng tôi. Tôi cứ tưởng rằng sẽ thầy trò chúng tôi phải mất khoảng thời gian khá dài để có thể thích nghi. Nhưng sau một vài buổi học thầy trò đã cởi mở hơn nhiều, những gì mà tôi cảm nhận được về Thầy Kim đó là thầy thật sự rất thân thiện và dễ mến. Mở đầu mỗi buổi học thầy luôn là người hỏi thăm chúng tôi: “Cuối tuần các em đã làm gì vậy? Các em đã ăn cơm trưa rồi chứ?…..”, chia sẻ những câu chuyện nho nhỏ của thầy, tuy đó chỉ đơn giản là những lời hỏi thăm, những câu chuyện vui bình thường nhưng đối với chúng tôi nó thật quý giá, chính nó đã xóa bỏ đi rào cản và khoảng cách giữa thầy và trò. Thầy Kim cũng đã dạy cho chúng tôi cách trả lời câu hỏi khi đi phỏng vấn visa như thế nào là phù hợp, cũng đã tận tình chỉnh sửa những lỗi phát âm và lỗi câu khi nói chuyện cùng thầy. Đôi lúc, học trò không hiểu thầy nói gì hay thầy cũng không biết được ý của học trò ra sao, thế là cuộc chiến ngôn ngữ cơ thể bắt đầu, hết diễn tả bằng hành động, thầy trò lại vẽ luôn lên bảng, rồi cả những bài hát Việt mà thầy đã hát cho chúng tôi nghe nữa –đều là những khoảnh khắc đáng nhớ. Tôi được biết thầy sắp quay trở lại Hàn, mong rằng những kỉ niệm đó thầy sẽ nhớ và mang theo khi quay trở về quê hương. Chúng em cảm ơn thầy Kim – người “anh cao lớn” đã tận tình giúp đỡ và chỉ bảo chúng em, hy vọng chúng em sẽ có cơ hội được gặp lại thầy ở đất nước Kim Chi vào một ngày không xa!
Người xưa có câu: “Nhất tự vi sư, bán tự vi sư”, huống chi thầy cô – những người đưa đò, những người thân yêu trong gia đình DH3 nhỏ bé là người đã chỉ dạy cho chúng em từ lúc mới tập làm quen với ngôn ngữ mới cho đến lúc thành thạo. Vậy nên bao nhiêu kiến thức, bao nhiêu ân tình mà thầy cô trao gửi, chúng em sẽ mãi không quên và sẽ là hành trang quý báu cho cuộc hành trình sang xứ người sắp tới. Dù biết cuộc hành trình sẽ đầy gian nan và vất vả nhưng chúng em sẽ cố gắng học tập để không uổng phí công lao dạy dỗ và tình cảm mà thầy cô đã dành cho chúng em. Xin dành những lời cảm ơn tự tận đáy lòng này đến những người thầy yêu thương của chúng em! Chúc thầy cô thật nhiều sức khỏe và thành công trên con đường tương lai!
———Ngọc Bích———-

Thảo luận về nội dung này

thảo luận