CẢM NHẬN CỦA HỌC VIÊN NGUYỄN THỊ KIM DUNG

DUNG

Có lẽ tôi đã có thể có một cuộc sống đơn giản hơn và bình yên bây giờ. Tôi tốt ngiệp trường Cao Đẳng và sẽ đi làm như bao bạn khác, Có thể công việc của tôi cũng chỉ là một công việc văn phòng bình thường và tôi lại đi làm rồi lâu lâu lại đi đi về về với gia đình ở quê.Đó là những gì tôi suy nghĩ. Tuy nhiên nếu không có lần đó. Cái lần tôi biết mình cũng có thể có một nửa cơ hội đi du học. Đi sang một đất nước khác, học một ngôn ngữ khác và sẽ có một tương lai hoàn toàn khác. Điều đó đã thay đổi tôi, khiến con người tiềm ẩn trong tôi đang ngủ say bổng nhiên choàng tỉnh. Tôi đã tiếp nhận và bắt đầu những tháng ngày mà cho đến suốt đời này tôi cũng không thể quên được.
Cho đến tận bây giờ tôi vẫn không thể tin được tôi đã trải qua hơn nửa năm cùng học cùng chơi với lớp DH3. Thời gian đi nhanh khiến tôi mỗi khi nghĩ đến như khựng lại. Sắp đến những phút giây không còn được như thế này nữa. Tôi đã trải qua rất nhiều vấn đề nan giải và điều quan trọng hơn hết đều phụ thuộc vào sự quyết định của tôi.
Ban đầu khi gia đình tôi biết được việc này thì dẫu biết điều kiện có hạn nhưng chị gái và mẹ tôi, hai người hiểu rõ tôi nhất lại ủng hộ tôi hết lòng. Điều đó khiến tôi có thêm sức mạnh và động lực cho việc đi du học sắp tới. Nhưng với riêng tôi hơn ai hết tôi rất rõ với kinh phí cần phải chuẩn bị để đi là một vấn đề không hề đơn giản. Tôi bắt đầu từ việc học tiếng Hàn và bắt đầu những nan giải trong việc học ngôn ngữ mới cũng như suy nghĩ những khoảng chi trong tương lai. So với những sinh viên cùng đi du học với tôi bản thân gia đình tôi không nhận được sự ủng hộ cũng như giúp đỡ của người thân thuộc trong gia đình. Mọi người luôn cho rằng việc tôi đi du học là suy nghĩ xa xỉ và mộng cao trong khi điều kiện gia đình nay đã không như ngày xưa nữa. Điều đó khiến mẹ tôi luôn phải suy nghĩ và buồn bã đến đổ bệnh. Tôi biết việc đi du học là khá xa xỉ và đó là một việc tương đối nằm ngoài tầm với. Nhưng có lẽ tôi đang được chính cuộc sống này thử thách bản thân mình. Có thời gian gia đình tôi tin là sẽ lo được các khoản chi phí và cũng tràn đầy hy vọng. Nhưng đến khi cận kề những ngày tháng quyết định tôi phải thanh toán các khoản phí để được đi phỏng vấn Visa thì mọi hy vọng lại dập tắt. Người đứng ra hứa giúp đỡ gia đình tôi thay đổi ý định không muốn giúp nữa. Tôi phải dời kế hoạch du học lại 3 tháng nữa để nhà tôi tiếp tục chạy tiền. Đối với tôi đó là một cú sốc mạnh vì có thể cơ hội đi của tôi rất thấp. Người đó là hy vọng lớn nhất của tôi. Tôi không muốn nói người đó là ai bởi lẽ với tôi đó là người thân và dù có thế nào tôi vẫn phải kính trọng người đó. Mẹ tôi lại một phen nữa rơi vào tình trạng lo lắng cho tôi. Tôi đã bỏ ra hơn nửa năm học tiếng Hàn thay vì đi làm lấy kinh nghiệm như bao người khác. Vậy mà bây giờ có thể chuyện di du học của tôi sẽ dang dở. Lúc đó tôi thật sự thấy mình tuyệt vọng hẳn, mất hết niềm tin và phương hướng. Tôi chỉ biết khóc, tôi không nói để ai biết suy nghĩ và cảm giác của mình. Chỉ trách than cho bản thân. Nhưng nghĩ về gia đình tôi, mẹ tôi nay đã 60 tuổi, bà luôn yêu thương và tin tưởng tôi sẽ làm được những gì tôi muốn. Bà từng nói việc không thể tự bản thân đứng ra lo nổi cho tôi đi du học là điều khiến bà buồn nhất. Tôi không muốn mẹ khổ thêm nữa, cả cuộc đời mẹ tôi vẫn chưa được thanh thản, bên cạnh đó em trai tôi năm sau vào Đại Học. Tôi không thể luôn suy nghĩ cho mình mà luôn nằng nặc đòi hỏi mẹ tôi phải chỉ lo cho mình thôi được. Chị gái tôi đã luôn cố gắng dựa vào các mối quan hệ xã hội ở cơ quan để tìm cơ hội cho tôi. Ngoài gánh nặng gia đình tôi chị tôi luôn đặt ở tôi một niềm tin mãnh liệt. Với tôi bấy nhiêu chuyện xảy ra cho gia đình trong nửa năm vừa qua cũng đủ để tôi luôn tự hào và thấy mình hạnh phúc hơn so với nhiều người. Chí ít gia đình tôi luôn ủng hộ và tìm đủ mọi cách giúp đỡ tôi.
Hơn thế nữa, học bổng bán phần lần này dường như đảo lộn cuộc sống của tôi lên với sự xuất hiện của 11 thành viên mới và những giảng viên khoa Hàn Ngữ. Lớp DH3 chỉ với 12 thành viên, chúng tôi với nhau cùng với các thầy cô, những người hướng dẫn chúng tôi từ lúc bập bẹ tiếng Hàn cho đế khi tự tin đứng trên sân khấu biểu diễn ca khúc “Mãi Mãi” đó là những kỉ niệm, những hồi ức đẹp nhất mà tôi có. Tôi quên sao được những lời dạy bổ ích của Thầy Thêm, người luôn nhận được sự kính trọng của sinh viên. Không nhớ sao được những phút giây vừa học vừa cười với các giảng viên khác, Cô Điệp vui tính, Cô Nhàn xinh đẹp và thầy Kim dễ thương. Mỗi ngày chúng tôi đến lớp học bằng niềm vui, bằng tiếng cười và đôi khi bằng sự hồi hộp, lo lắng khi đợi kết quả thi Topik.
Với lớp học các thành viên luôn nhận được sự quan tâm của tập thể . Mỗi khi có chuyện buồn, có những khúc mắc trong học tập, chỉ cần lên tiếng thì 11 thành viên còn lại sẽ sẵn sàng giúp đỡ và chia sẻ. So với nhiều bạn kiến thức của tôi khá non nớt nhưng chưa bao giờ tôi thấy mình lạc lõng so với các bạn. Sự quan tâm đó với chúng tôi ai cũng hiểu nó không phải chỉ đơn thuần là bè bạn mà đó là gia đình, là những người thân, là một đám trẻ con cứ mong mình mãi mãi bên nhau không muốn tách rời.

Tình trạng của tôi, khiến các thành viên khác cũng phải suy nghĩ. Các thầy và cô dạy Hàn ngữ của tôi cũng vậy. Tôi biết hơn ai hết họ hiểu tôi cảm thấy như thế nào. Cái họ cho tôi không phải sự thương hại hay những lời chia sẻ qua loa mà là sự hy vọng và tin tưởng chỉ cần tôi cố gắng, cộng thêm sự may mắn thì cơ hội sẽ vẫn ở lại với tôi. Tôi tin điều đó. Điều tôi thấy buồn nhất chính là những ngày tháng vui vẻ như thế này sắp sửa không còn nữa.
Tôi từng đọc được một câu nói như thế này “Mỗi người đều có những ước mơ riêng khác nhau. Có những ước mơ có thể thay đổi và những ước mơ không thay đổi. Hay nói cách khác là những ước mơ “có thể” thực hiện được và những ước mơ “khó” có thể thực hiện được. Có phải chăng đó là những ước mơ lớn lao”. Ở đây tôi chú ý đến chữ “khó” của câu nói. Câu nói không dùng chữ “không” bởi lẽ với tôi mọi thứ điều có thể xảy ra chỉ cần bản thân ta không ngừng hy vọng.
Ước mơ du học của tôi đối với tôi mang theo một bài học quý báu nhưng cũng đồng thời rất nhiều khó khăn. Sự đầu tư chỉ bấy nhiêu nhưng với gia đình tôi là quá nhiều. Cảm xúc trong tôi lẫn lộn. tôi vui vì đã nhận ra giá trị thật sự của việc du học, nhưng tôi buồn vì trở thành gánh nặng của gia đình. Nhưng bây giờ bản thân tôi luôn suy nghĩ một cách tích cực hơn tôi càng học càng yêu thích tiếng Hàn. Không cần biết trong tương lai 3 tháng nữa tôi có thể cùng đoàn tụ với các bạn tại xứ sở Kim Chi hay không , biết sẽ có nỗi buồn khi tiễn bạn ra đi, sẽ có sự uất nghẹn khi mình mình ở lại nhưng tôi hứa bản thân tôi vẫn sẽ sống vui vẻ, tiếp tục chăm chỉ ôn luyện tiếng Hàn. Mạnh mẽ đón nhận những khó khăn và kiên cường vượt qua nó. Bởi tôi biết gia đình tôi luôn bên cạnh tôi, bạn bè và thầy cô những người luôn ủng hộ tôi sẽ mãi mãi ủng hộ và tin tưởng tôi. Tôi tin một điều “ trời không phụ lòng người” dù tôi thực hiện giấc mơ của mình như thế nào vẫn luôn phải thúc giục mình đứng dậy và hành động nhiều hơn để thực hiện nó. Tôi tin mình sẽ thành công.
Nhân ngày 20/11 em xin kính chúc quý thầy cô nói chung và các giảng viên khoa Hàn Ngữ nói riêng nhiều sức khỏe, thành công và hạnh phúc trong cuộc sống. Cảm ơn quí thầy cô đã luôn ở bên cạnh và truyền đạt những gì có thể cho chúng em. Sự tận tâm dạy dỗ của thầy cô là điểm tựa, là hành trang bổ ích cho chúng em sau này. Xin gửi đến quý thầy cô sự kính trọng và lời cảm ơn chân thành nhất .

Thảo luận về nội dung này

thảo luận